Xin gửi lời cảm ơn đến các đối tác đồng hành
macftu.internal@gmail.com
0855132843 (Ms. Trâm)
Số 91 Chùa Láng, Đại học Ngoại thương Hà Nội
Fanpage In MaC we set fire
Facebook Mạc Gia
LIÊN HỆ
SOCIAL NETWORK
Fanpage MaC FTU
LinkedIn MaC FTU
TikTok MaC FTU
“Chị của hiện tại bản lĩnh hơn, trưởng thành hơn và tự tin hơn. So với hồi cấp 3, chị có tinh thần làm việc kiên cường hơn, không còn dễ sụp đổ hay chọn cách trốn tránh khi gặp khó khăn như hồi trước nữa.
Sau 1 năm tại MaC, chị nhận ra rằng mình chưa bao giờ phải đối diện với mọi thứ một mình, bởi luôn có anh chị và bạn bè sẵn sàng lắng nghe và hỗ trợ khi chị cần. Chính sự đồng hành của mọi người, cùng nhịp độ làm việc nhanh và cường độ cao của các projects tại MaC đã rèn cho chị sự sẵn sàng và tinh thần dám bắt tay vào làm, ngay cả khi trong lòng vẫn còn những lo lắng hay sợ hãi.”
“Qua từng lần dám thử sức tại MaC, chị dần trở nên tự tin hơn: từ không dám ứng tuyển vị trí lead đến việc mạnh dạn app lead tại TTV và được các anh chị tin tưởng trao cơ hội.
Chính trong quá trình đó, chị nhận ra MaC không hề cứng nhắc như mình từng nghĩ mà là một môi trường rất cởi mở, nơi các anh chị luôn sẵn sàng lắng nghe và hỗ trợ. Chính môi trường tại MaC khiến chị dần thay đổi để rồi khoảnh khắc chị cảm nhận rõ sự thay đổi của bản thân nhất là khi pitching đề án và nhận được ánh nhìn đầy tự hào từ các anh chị, đặc biệt là chị Hà Linh.”
“Trong đợt Tuyển thành viên 19, chị Trưởng ban đã viết thư cho chị. Trong thư, chị ấy chia sẻ rằng từng lo chị sẽ khó hòa nhập với mọi người vì tính cách khá trầm và ít nói. Đọc những dòng đó, chị nhận ra bản thân mình của hiện tại đã khác xưa rất nhiều: Chị cởi mở hơn trong cách kết nối với mọi người, thoải mái hơn khi chia sẻ và chủ động hơn trong việc nắm lấy những cơ hội đến với mình. Đến lúc này, chị có thể nói rằng mình đã trưởng thành hơn rất nhiều so với chính mình của những ngày đầu năm.”
“Sau một nhiệm kỳ, anh thấy các em đã trưởng thành hơn rất nhiều trong cách suy nghĩ. Đó là khi các em biết chậm lại để nhìn lại bản thân, rút ra bài học từ những va vấp, và dần học được cách giữ cho cảm xúc của mình ổn định hơn. Không chỉ học cách đối diện với áp lực, các em còn biết giữ sự bình tĩnh để tiếp tục ở bên nhau và cùng đi tiếp trên hành trình chung. Với anh, những sự thay đổi ấy chính là điều đáng trân trọng nhất mà các em mang theo sau một nhiệm kỳ tại MaC.”
“Chị thấy các bạn đã lớn hơn nhiều cả trong cách suy nghĩ lẫn khi làm việc. Những ngày đầu, có những bạn vẫn còn khá bỡ ngỡ, ngại nói, sợ sai, những task đầu tiên vì thế cũng còn lúng túng, chưa rõ nên làm thế nào.
Nhưng sau một năm, chị thấy các bạn đã biết chủ động hơn, biết đề xuất giải pháp trước khi xin consult, chứ không chỉ hỏi "chị ơi cái này xử lí thế nào ạ". Nhiều bạn cũng mạnh dạn hơn trong việc propose và critical idea. Sự thay đổi lớn nhất có lẽ đến từ TTV 19, khi các bạn trở thành "anh chị" của những bạn nhỏ khác. Các bạn biết lo lắng và bảo vệ cho các em của mình, trong công việc cũng chỉn chu hơn, cẩn thận hơn và chủ động hơn nhiều.”
“Trước TTV 19, chị từng lo lắng không biết Gen 18 sẽ đảm nhận vai trò buddy như thế nào, bởi anh chị vốn quen chiều và thương các bạn, thấy các bạn mệt hay gặp khó khăn là sẵn sàng thông cảm và hỗ trợ ngay.
Nhưng sau TTV, chị thấy Gen 18 đã “lớn” hơn rất nhiều. Các bạn ý thức rõ hơn về trách nhiệm khi làm anh, làm chị, biết trăn trở, suy nghĩ kỹ trước mỗi quyết định, và với chị, điều đó đã đủ để thấy các bạn đã trưởng thành hơn rất nhiều về mặt nhận thức. Khi nhìn thấy Gen 18 suy nghĩ thấu đáo hơn, hiểu rõ vai trò của mình và sẵn sàng chịu trách nhiệm cho những quyết định đã đưa ra, anh chị thực sự cảm thấy rất vui và tự hào.”
Với MaCers Gen 18, khoảng thời gian khi nhiệm kỳ vừa kết thúc giống như bất chợt phải rời khỏi một thói quen từng rất đỗi quen thuộc.
Những nhiệm vụ từng là thường nhật, những buổi họp khuya, những lần cùng cười, cùng khóc… tất cả giờ đã trở thành lớp âm thanh mờ xa, vừa quen vừa lạ, vừa khiến ta tiếc nuối, vừa khiến ta mỉm cười. Và cũng chính trong khoảng lặng của những dòng hồi tưởng ấy, sự trân trọng dành cho MaC, cho nhau, cho hành trình đã qua, lại vang lên rõ ràng hơn bao giờ hết.
“Sau khi MaCamp kết thúc được vài ngày, anh vẫn chưa thể quen ngay với nhịp sống bình thường. Khi còn ở MaC, trong tâm trí anh lúc nào cũng là MaC và những đầu việc của CLB gần như trở thành một phần trong thói quen hằng ngày.
Nhưng khi đã kết thúc nhiệm kỳ tại MaC, những thói quen đó dần biến mất, anh cũng cảm nhận rằng group chat rồi sẽ thưa dần, những tin nhắn quen thuộc sẽ ngày một ít đi. Với anh, đó là cảm giác mất mát rất rõ ràng vì phải rời xa những thói quen, những điều từng gắn bó và chiếm một vị trí rất lớn trong đời sống tinh thần của mình.”
“Khi nhiệm kỳ kết thúc, trạng thái của chị là “đơ” - mọi thứ diễn ra quá nhanh, nhanh đến mức chị chưa kịp chuẩn bị tinh thần. Một năm trôi qua với rất nhiều việc: vừa làm project, vừa học, vừa thi, rồi chuyển giao, rồi MaCamp, mọi thứ cứ nối tiếp nhau không ngừng. Bản thân chị cũng có nhiều việc riêng, nên cứ thế làm tiếp, đi tiếp mà không kịp dừng lại để cảm nhận trọn vẹn hành trình.
Đến khi chị kịp nhận ra thì mọi thứ đã kết thúc. Chị không có cảm giác kết thúc kéo dài hay thật sự rõ ràng, chỉ là một lúc nào đó cảm giác hụt hẫng tự nhiên xuất hiện và chị chợt nhận ra: “Ơ, thế là hết rồi à?” và phải dần làm quen với điều đó.”
“Khoảnh khắc khiến anh nhận ra nhiệm kỳ sắp khép lại là ngày các em pitching xong, anh chị phát những lá thư được chuẩn bị cẩn thận trước đó. Nghe chị Dương phát biểu, mọi người đều rất xúc động, chị Dương khóc, anh cũng khóc. Cảm giác sắp phải chia xa có chút tiếc nuối và cũng có chút buồn vì đó cũng là lần cuối được làm việc gần gũi như vậy với những người bạn rất thân. ”
“Chị thật sự không nỡ để nhiệm kỳ kết thúc, cũng không nỡ phải rời xa các bạn. Mặc dù thực sự đã có đôi lúc chị rất tức giận với “một số người”, nhưng khi nhiệm kỳ dần tiến đến hồi kết, chị chợt nhận ra MaC sẽ thật trống trải nếu thiếu đi sự hiện diện của những người ấy. “Câu lạc bộ” hay “MaC” trong lòng chị, thực ra cũng chỉ là những người bạn mà chị đã từng cảm thấy vô cùng “phiền phức” vì phải gặp mỗi ngày thôi. Giống như việc ở bên cạnh nhau nhiều thành thói quen, nếu đột nhiên một ngày không được làm việc cùng mọi người nữa thì chị sẽ cảm thấy lạ lẫm lắm. Dù làm MaC có mệt, có nản đến thế nào đi chăng nữa, thì với một người vốn chẳng mang kỳ vọng sẽ tìm được những người bạn thân thiết ở Đại học như chị, chị vẫn biết ơn MaC rất nhiều vì đã cho chị cơ hội được gặp, được trở thành “bạn” với những con người dễ thương, những con người luôn sẵn sàng ở bên cạnh chị mỗi khi khó khăn, những người khiến chị không chút ngần ngại nói “nhớ” và “yêu”.”
Sau một nhiệm kỳ tại MaC, chiếc đĩa than mang trọn dấu ấn của các MaCers Gen 18 đã được hoàn thiện. Mỗi đường rãnh trên chiếc đĩa ấy được tạo nên bởi tinh thần bền bỉ và sự dấn thân không ngừng nghỉ của một thế hệ Phượng Hoàng Lửa. Để rồi, khi chiếc kim đĩa khẽ lướt đến những vòng quay cuối cùng, ta nghe thấy trong từng thanh âm là dấu ấn của sự trưởng thành: là niềm tự hào khi nhìn lại hành trình đã đi qua, và là âm vang của một thế hệ đã chọn nỗ lực, kiên định và bền bỉ đến cùng để khắc nên những thanh âm rực rỡ nhất trên bản thu mang tên M18.