Đó là khoảnh khắc Gen 18 lựa chọn rời khỏi vùng an toàn, đặt bước chân đầu tiên vào một hành trình còn lạ lẫm. Dẫu phía trước là vô vàn chông gai chưa thể đoán định, mỗi người vẫn chọn dấn thân và cất lên thanh âm của riêng mình, trở thành giai điệu mở đầu cho bản hòa ca M18.
“Từ đợt tuyển thành viên, anh đã cảm nhận được năng lượng và tinh thần mà các anh chị ở MaC mang lại. Các anh chị không chỉ quan tâm cho cả team mà còn rất tỉ mỉ chăm chút cho từng bạn, khiến anh có cảm giác gắn bó với CLB nhiều hơn và thật sự cảm thấy mình thuộc về nơi này.

Bên cạnh đó, đề bài của MaC ở vòng Teamwork cũng để lại cho anh ấn tượng đặc biệt về độ khó. Chính thử thách ấy, cùng với sự đồng hành của teammates, đã trở thành nguồn động lực rất lớn khiến anh muốn cố gắng và nỗ lực nhiều hơn. Qua trải nghiệm đó, anh cảm nhận được sự thay đổi và tiến bộ của bản thân, anh quyết định chọn MaC làm điểm khởi đầu cho hành trình tiếp theo của mình.”
“Ban đầu, anh biết đến MaC như một Câu lạc bộ Marketing chuyên nghiệp, với mong muốn sẽ học được nhiều kiến thức hỗ trợ cho ngành học của anh.

Nhưng đến vòng Teamwork, anh nhận ra MaC cho anh nhiều thứ hơn thế. Đầu tiên là tình cảm từ các anh chị Buddies, những người luôn giúp đỡ anh rất nhiều trong suốt quãng thời gian teamwork. Anh rất biết ơn sự tận tình của các Buddies, bởi nếu mình làm đề án mệt 1 thì anh chị Buddies take care mình còn mệt 10, nên anh muốn trở thành MaCer để không phụ lòng anh chị. Các bạn teammates của anh cũng rất tốt, thân thiện và dễ thương. Nên dù mới chỉ gặp nhau lần đầu, anh vẫn cảm thấy rất dễ để mở lòng với mọi người.”

Anh Nguyễn Trường Minh - BTC

Anh Dương Anh Kiệt - BTC

“Kỷ niệm đáng nhớ nhất của chị trong vòng teamwork là hôm cuối cùng thức xuyên đêm ở nhà Linh Bùi. Sau nhiều ngày liên tục làm đề án cùng với việc thức thâu đêm, chị cảm thấy rất mệt mỏi, có nhiều lúc đã nghĩ đến việc từ bỏ vì cảm thấy không còn đủ sức tiếp tục cùng team nữa. Khi ấy, áp lực nặng nề khiến chị bật khóc, và chị tâm sự với buddies như một cách để giải tỏa cảm xúc của mình. Các chị buddies cùng thành viên trong team đã khích lệ và động viên chị rất nhiều để chị lấy lại tinh thần.

Và rồi, khi Deployment plan và Slide của cả nhóm được hoàn thành chỉ trong một đêm, lần đầu tiên chị nhận ra mình có thể tập trung và chịu áp lực nhiều hơn những gì mình từng nghĩ, rằng mình có thể đi xa đến nhường nào.”

Chị Lê Bảo Châu - BTT-KT

“Đêm trước deadline Final Proposal là một đêm rất đặc biệt đối với anh. Anh và teammates đã cùng nhau làm việc đến tận 4-5 giờ sáng, dù ai cũng thấm mệt sau nhiều giờ liên tục nhưng cả nhóm vẫn cố gắng hoàn thiện đề án chung. Mệt mỏi có, áp lực có, nhưng nhiều hơn cả là sự đồng hành và cảm giác không ai bị bỏ lại phía sau. Dù cuối cùng team anh vẫn chưa thể hoàn thành nhiệm vụ trọn vẹn như mong muốn, nhưng chính đêm hôm đó, với tinh thần cùng nhau cố gắng đến phút cuối cùng, lại trở thành ký ức mà anh trân trọng nhất.”

Anh Nguyễn Hoàng Hải - BCM

“Khi tham gia MaC, kỳ vọng lớn nhất của chị là được học hỏi thêm về Marketing. Ngoài ra, chị nghĩ rằng nếu mình dành đủ thời gian, công sức và sự nghiêm túc cho công việc thì chị cũng sẽ nhận lại được nhiều giá trị khác, đặc biệt là cho chính bản thân chị và các mối quan hệ xung quanh.”
“Sau khi chính thức trở thành một MaCer, ai khi tham gia CLB cũng đều mong muốn có được những giá trị về mặt kiến thức cùng như kỹ năng, và chị cũng không phải ngoại lệ. Nhưng bên cạnh việc học hỏi, chị còn mang theo một kỳ vọng khác rằng: MaC sẽ không chỉ là nơi để làm việc, mà còn là nơi chị cảm thấy mình thuộc về.”


Chị Phạm Minh Trang - BCM

Chị Nguyễn Lê Phương Hiền - BĐN

"Với chị, buổi Kick-off BLM tại Biblio là khoảnh khắc chị cảm nhận rõ nhất sự gắn kết giữa các thành viên. Sau khi đã cùng nhau trải qua hai project và cả kỳ quân sự, mọi người trở nên gần gũi hơn, và điều đó thể hiện rất rõ trong không khí buổi họp hôm ấy: tụi chị khá ồn, nói chuyện thoải mái với nhau như thể đã quen từ rất lâu, dù ngay project trước đó có những người còn chưa rõ tên hay nhớ mặt. 

So với buổi First Meet của CLB thì cảm giác khác một trời một vực. Đến thời điểm ấy, mọi người đã thực sự mở lòng với nhau hơn và buổi họp ấy đã trở thành một cột mốc để chị nhận ra rằng cả CLB đã gắn kết với nhau hơn rất nhiều." 
"Lần đầu tiên chị cảm nhận rõ sự gắn bó giữa các MaCers là trong chuyến đi thăm nuôi ở Vitri. Sáng hôm đó, Xuho vừa về đến Hà Nội lúc 7 giờ, và chỉ vài tiếng sau, tụi chị đã có mặt tại Vitri để thăm các bạn. Các anh chị ở Vitri không biết tụi chị sẽ đến và đã rất bất ngờ, đến mức nhiều người khóc ngay khi gặp nhau. Dù sau này có thêm nhiều khoảnh khắc để mọi người xích lại gần nhau hơn, thì chuyến đi ấy vẫn là khoảnh khắc đáng nhớ đầu tiên giúp chị nhận ra mối quan hệ giữa các MaCers đã gắn bó hơn rất nhiều."
"Trong đợt chuyển giao Ban Chủ tịch CLB, anh thấy các bạn làm việc rất căng thẳng và đầu tư nhiều tâm sức cho proposal. Nhìn mọi người tất bật với công việc, anh nảy ra ý tưởng làm một hoạt động vui vẻ hơn để tiếp thêm tinh thần cho các bạn. Anh đã quyết định viết một bài thơ theo hướng cổ động, lồng tiếng rồi gửi tặng mọi người. Các bạn đều bật cười khi nghe, chị Ngô Linh còn lấy một câu thơ của anh để đưa vào proposal nữa. Anh thấy rất vui vì mình đã có thể lan tỏa năng lượng tích cực cho các bạn, giúp mọi người thoải mái hơn trong khoảng thời gian làm việc căng thẳng."
Xuyên suốt hành trình ấy, giai điệu của sự gắn kết vẫn luôn hiện diện, đôi khi rộn ràng như tiếng cười sau buổi họp, đôi khi lại nhẹ nhàng như lời cổ vũ lúc khó khăn, trở thành bản ghi chân thực nhất của một hành trình “cùng nhau”.

Và khi tất cả thanh âm được khắc trọn vẹn trên chiếc đĩa than M18, ta chợt nhận ra: sự tin tưởng và đồng hành từ các MaCers chính là nhịp đập âm thầm, nuôi dưỡng ngọn lửa nhiệt huyết để ta bền bỉ viết nên bản nhạc của một thế hệ MaCer dám nghĩ, dám làm, dám dấn thân.

Xin gửi lời cảm ơn đến các đối tác đồng hành

macftu.internal@gmail.com

0855132843 (Ms. Trâm)

Số 91 Chùa Láng, Đại học Ngoại thương Hà Nội

Fanpage In MaC we set fire

Facebook Mạc Gia

LIÊN HỆ

SOCIAL NETWORK

Fanpage MaC FTU

LinkedIn MaC FTU

TikTok MaC FTU

“Chị của hiện tại bản lĩnh hơn, trưởng thành hơn và tự tin hơn. So với hồi cấp 3, chị có tinh thần làm việc kiên cường hơn, không còn dễ sụp đổ hay chọn cách trốn tránh khi gặp khó khăn như hồi trước nữa. 

Sau 1 năm tại MaC, chị nhận ra rằng mình chưa bao giờ phải đối diện với mọi thứ một mình, bởi luôn có anh chị và bạn bè sẵn sàng lắng nghe và hỗ trợ khi chị cần. Chính sự đồng hành của mọi người, cùng nhịp độ làm việc nhanh và cường độ cao của các projects tại MaC đã rèn cho chị sự sẵn sàng và tinh thần dám bắt tay vào làm, ngay cả khi trong lòng vẫn còn những lo lắng hay sợ hãi.”
Chị Ngọc Minh - BTT-KT
“Qua từng lần dám thử sức tại MaC, chị dần trở nên tự tin hơn: từ không dám ứng tuyển vị trí lead đến việc mạnh dạn app lead tại TTV và được các anh chị tin tưởng trao cơ hội.

Chính trong quá trình đó, chị nhận ra MaC không hề cứng nhắc như mình từng nghĩ mà là một môi trường rất cởi mở, nơi các anh chị luôn sẵn sàng lắng nghe và hỗ trợ. Chính môi trường tại MaC khiến chị dần thay đổi để rồi khoảnh khắc chị cảm nhận rõ sự thay đổi của bản thân nhất là khi pitching đề án và nhận được ánh nhìn đầy tự hào từ các anh chị, đặc biệt là chị Hà Linh.”
“Trong đợt Tuyển thành viên 19, chị Trưởng ban đã viết thư cho chị. Trong thư, chị ấy chia sẻ rằng từng lo chị sẽ khó hòa nhập với mọi người vì tính cách khá trầm và ít nói. Đọc những dòng đó, chị nhận ra bản thân mình của hiện tại đã khác xưa rất nhiều: Chị cởi mở hơn trong cách kết nối với mọi người, thoải mái hơn khi chia sẻ và chủ động hơn trong việc nắm lấy những cơ hội đến với mình. Đến lúc này, chị có thể nói rằng mình đã trưởng thành hơn rất nhiều so với chính mình của những ngày đầu năm.”
“Sau một nhiệm kỳ, anh thấy các em đã trưởng thành hơn rất nhiều trong cách suy nghĩ. Đó là khi các em biết chậm lại để nhìn lại bản thân, rút ra bài học từ những va vấp, và dần học được cách giữ cho cảm xúc của mình ổn định hơn. Không chỉ học cách đối diện với áp lực, các em còn biết giữ sự bình tĩnh để tiếp tục ở bên nhau và cùng đi tiếp trên hành trình chung. Với anh, những sự thay đổi ấy chính là điều đáng trân trọng nhất mà các em mang theo sau một nhiệm kỳ tại MaC.”
“Chị thấy các bạn đã lớn hơn nhiều cả trong cách suy nghĩ lẫn khi làm việc. Những ngày đầu, có những bạn vẫn còn khá bỡ ngỡ, ngại nói, sợ sai, những task đầu tiên vì thế cũng còn lúng túng, chưa rõ nên làm thế nào.

Nhưng sau một năm, chị thấy các bạn đã biết chủ động hơn, biết đề xuất giải pháp trước khi xin consult, chứ không chỉ hỏi "chị ơi cái này xử lí thế nào ạ". Nhiều bạn cũng mạnh dạn hơn trong việc propose và critical idea. Sự thay đổi lớn nhất có lẽ đến từ TTV 19, khi các bạn trở thành "anh chị" của những bạn nhỏ khác. Các bạn biết lo lắng và bảo vệ cho các em của mình, trong công việc cũng chỉn chu hơn, cẩn thận hơn và chủ động hơn nhiều.”
“Trước TTV 19, chị từng lo lắng không biết Gen 18 sẽ đảm nhận vai trò buddy như thế nào, bởi anh chị vốn quen chiều và thương các bạn, thấy các bạn mệt hay gặp khó khăn là sẵn sàng thông cảm và hỗ trợ ngay.

Nhưng sau TTV, chị thấy Gen 18 đã “lớn” hơn rất nhiều. Các bạn ý thức rõ hơn về trách nhiệm khi làm anh, làm chị, biết trăn trở, suy nghĩ kỹ trước mỗi quyết định, và với chị, điều đó đã đủ để thấy các bạn đã trưởng thành hơn rất nhiều về mặt nhận thức. Khi nhìn thấy Gen 18 suy nghĩ thấu đáo hơn, hiểu rõ vai trò của mình và sẵn sàng chịu trách nhiệm cho những quyết định đã đưa ra, anh chị thực sự cảm thấy rất vui và tự hào.”

Với MaCers Gen 18, khoảng thời gian khi nhiệm kỳ vừa kết thúc giống như bất chợt phải rời khỏi một thói quen từng rất đỗi quen thuộc.

Những nhiệm vụ từng là thường nhật, những buổi họp khuya, những lần cùng cười, cùng khóc… tất cả giờ đã trở thành lớp âm thanh mờ xa, vừa quen vừa lạ, vừa khiến ta tiếc nuối, vừa khiến ta mỉm cười. Và cũng chính trong khoảng lặng của những dòng hồi tưởng ấy, sự trân trọng dành cho MaC, cho nhau, cho hành trình đã qua, lại vang lên rõ ràng hơn bao giờ hết.

“Sau khi MaCamp kết thúc được vài ngày, anh vẫn chưa thể quen ngay với nhịp sống bình thường. Khi còn ở MaC, trong tâm trí anh lúc nào cũng là MaC và những đầu việc của CLB gần như trở thành một phần trong thói quen hằng ngày.

Nhưng khi đã kết thúc nhiệm kỳ tại MaC, những thói quen đó dần biến mất, anh cũng cảm nhận rằng group chat rồi sẽ thưa dần, những tin nhắn quen thuộc sẽ ngày một ít đi. Với anh, đó là cảm giác mất mát rất rõ ràng vì phải rời xa những thói quen, những điều từng gắn bó và chiếm một vị trí rất lớn trong đời sống tinh thần của mình.”
“Khi nhiệm kỳ kết thúc, trạng thái của chị là “đơ” - mọi thứ diễn ra quá nhanh, nhanh đến mức chị chưa kịp chuẩn bị tinh thần. Một năm trôi qua với rất nhiều việc: vừa làm project, vừa học, vừa thi, rồi chuyển giao, rồi MaCamp, mọi thứ cứ nối tiếp nhau không ngừng. Bản thân chị cũng có nhiều việc riêng, nên cứ thế làm tiếp, đi tiếp mà không kịp dừng lại để cảm nhận trọn vẹn hành trình.

Đến khi chị kịp nhận ra thì mọi thứ đã kết thúc. Chị không có cảm giác kết thúc kéo dài hay thật sự rõ ràng, chỉ là một lúc nào đó cảm giác hụt hẫng tự nhiên xuất hiện và chị chợt nhận ra: “Ơ, thế là hết rồi à?” và phải dần làm quen với điều đó.”
“Khoảnh khắc khiến anh nhận ra nhiệm kỳ sắp khép lại là ngày các em pitching xong, anh chị phát những lá thư được chuẩn bị cẩn thận trước đó. Nghe chị Dương phát biểu, mọi người đều rất xúc động, chị Dương khóc, anh cũng khóc. Cảm giác sắp phải chia xa có chút tiếc nuối và cũng có chút buồn vì đó cũng là lần cuối được làm việc gần gũi như vậy với những người bạn rất thân. ”

“Chị thật sự không nỡ để nhiệm kỳ kết thúc, cũng không nỡ phải rời xa các bạn. Mặc dù thực sự đã có đôi lúc chị rất tức giận với “một số người”, nhưng khi nhiệm kỳ dần tiến đến hồi kết, chị chợt nhận ra MaC sẽ thật trống trải nếu thiếu đi sự hiện diện của những người ấy. “Câu lạc bộ” hay “MaC” trong lòng chị, thực ra cũng chỉ là những người bạn mà chị đã từng cảm thấy vô cùng “phiền phức” vì phải gặp mỗi ngày thôi. Giống như việc ở bên cạnh nhau nhiều thành thói quen, nếu đột nhiên một ngày không được làm việc cùng mọi người nữa thì chị sẽ cảm thấy lạ lẫm lắm. Dù làm MaC có mệt, có nản đến thế nào đi chăng nữa, thì với một người vốn chẳng mang kỳ vọng sẽ tìm được những người bạn thân thiết ở Đại học như chị, chị vẫn biết ơn MaC rất nhiều vì đã cho chị cơ hội được gặp, được trở thành “bạn” với những con người dễ thương, những con người luôn sẵn sàng ở bên cạnh chị mỗi khi khó khăn, những người khiến chị không chút ngần ngại nói “nhớ” và “yêu”.”
Sau một nhiệm kỳ tại MaC, chiếc đĩa than mang trọn dấu ấn của các MaCers Gen 18 đã được hoàn thiện. Mỗi đường rãnh trên chiếc đĩa ấy được tạo nên bởi tinh thần bền bỉ và sự dấn thân không ngừng nghỉ của một thế hệ Phượng Hoàng Lửa. Để rồi, khi chiếc kim đĩa khẽ lướt đến những vòng quay cuối cùng, ta nghe thấy trong từng thanh âm là dấu ấn của sự trưởng thành: là niềm tự hào khi nhìn lại hành trình đã đi qua, và là âm vang của một thế hệ đã chọn nỗ lực, kiên định và bền bỉ đến cùng để khắc nên những thanh âm rực rỡ nhất trên bản thu mang tên M18.

Sinh nhật lần thứ 17 của MaC, project đầu tay của Gen 18, mở ra bằng những âm thanh pha trộn giữa sự ngại ngùng, lúng túng và cảm giác háo hức của những “lần đầu”. Để rồi theo thời gian, khoảng lặng của những phút đầu ngần ngại ấy dần được thay thế bằng những tiếng cười nói vui vẻ, rộn rã - trở thành giai điệu đầu tiên của một nhiệm kỳ rực rỡ.
“Trong dịp Sinh nhật, chị lần đầu tiên được trực tiếp approach một đối tác và tự mình trao đổi để có một deal hoàn chỉnh. Cảm giác khi đó vừa hồi hộp, vừa lo lắng vì mọi thứ đều rất mới, chị sợ mình nói chưa đủ tốt, xử lý chưa đủ khéo và làm ảnh hưởng đến quá trình chuẩn bị cho Sinh nhật. Tuy nhiên, trải nghiệm này đã giúp chị tự tin hơn vào khả năng của bản thân, học được cách giao tiếp, thương lượng và chịu trách nhiệm cho công việc mình đảm nhận. Với chị, đó không chỉ là một deal, mà còn là bước khởi đầu cho quá trình học hỏi, trưởng thành ở những vai trò lớn hơn sau này.”
“Tại project Sinh nhật, chị đảm nhận vai trò Lead Production nên khối lượng công việc khá nặng, gần như lúc nào cũng trong trạng thái chạy deadline. 

Nhưng đến đêm Gala, khi thành quả của cả team được anh chị và các bạn ghi nhận, dành nhiều lời khen, chị thật sự rất cảm động và tự hào. Khoảnh khắc đó khiến chị nhận ra rằng, mọi nỗ lực của mình và cả team đều được đền đáp xứng đáng, đều đã góp phần tạo nên một điều thật sự có ý nghĩa cho tập thể.”
“Là thành viên team Content trong Sinh nhật năm ngoái, chị phụ trách bài đăng đầu tiên của cả project. Lần đầu đảm nhận việc này khiến chị không tránh khỏi lo lắng, vừa hồi hộp vừa áp lực bởi bản thân gần như không có kinh nghiệm. Chị dành nhiều thời gian tham khảo trên Facebook, đọc từng bài viết để tìm cách diễn đạt phù hợp, nhưng càng xem lại càng rối.

Trong khoảng thời gian đó, chị Phương Mai không phụ trách trực tiếp vẫn chủ động góp ý, giúp đỡ chị hoàn thiện bài. Sự quan tâm và tinh thần hỗ trợ ấy đã tiếp thêm động lực cho chị, chị đã bớt căng thẳng hơn nhiều và cũng cảm nhận rõ hơn sự gắn kết giữa các MaCers Gen 18.”
IMPACT 2025 là một bản nhạc đa sắc, khắc ghi những trải nghiệm mới mẻ trong guồng quay hoàn toàn khác biệt khi đi quân sự. 

Đó là giai đoạn các MaCers phải thích nghi với một “guồng quay” hoàn toàn khác. Việc đi quân sự ở hai địa điểm khác nhau khiến MaCers Gen 18 không tránh khỏi cảm giác lạc lõng, chênh vênh khi thiếu đi thanh âm của những người bạn thân thuộc. Nhưng IMPACT cũng là lúc ta có những cuộc gặp gỡ với những người bạn mới - các em học sinh cấp 3 mang trong mình khát vọng lan tỏa các giá trị tích cực đến xã hội. Những thanh âm đa dạng ấy hòa quyện, tạo nên giai điệu sống động, phong phú trên chiếc đĩa than ký ức, đánh dấu hành trình trưởng thành đầy sắc màu của Gen 18.
“Với anh, quãng thời gian chạy IMPACT là một trong những khoảng thời gian đáng nhớ nhất trong hành trình tại MaC. Khi còn ở trong khu quân sự, anh chưa quen với nhịp độ công việc dồn dập và phải xử lý nhiều đầu việc cùng lúc, nên đã có lúc anh cảm thấy quá tải và tinh thần đi xuống. Sau đó, anh nhận được nhiều sự quan tâm, động viên từ các anh chị. Điều ấy đã giúp anh vực lại tinh thần, anh bắt đầu dành nhiều thời gian hơn cho công việc và cố gắng nhiều hơn từng ngày. Khi đó, anh nhận ra mình làm việc tốt dần lên, không chỉ nhờ nỗ lực của bản thân, mà còn nhờ sự đồng hành và quan tâm từ những người xung quanh.

Ngoài ra, khoảng thời gian làm sự kiện trong IMPACT cũng là lúc anh cảm thấy bản thân phát triển nhiều nhất. Kỷ niệm anh nhớ nhất là lần trực bàn tại Ban Mai School. Đó là lần đầu tiên anh trực bàn mà không có đầy đủ các thành viên team event hỗ trợ. Trong buổi hôm ấy, anh nhận được rất nhiều tình cảm từ các bạn học sinh cấp 2 và cấp 3. Dù biết rằng mình vẫn chưa thể làm mọi thứ thật trọn vẹn, nhưng anh chưa bao giờ cảm thấy đơn độc, bởi luôn có mọi người ở bên cạnh và anh tự hào vì mình đã làm được.”
“Giai đoạn chạy IMPACT có lẽ là khoảng thời gian mà tinh thần chị đi xuống nhiều nhất vì project trùng với đợt đi quân sự và ở Xuho đợt 1 chỉ có khoảng 8 MaCers. Khoảng thời gian đó chị cảm thấy rất lạc lõng và mất phương hướng, vậy nên tối nào chị cũng gọi điện cho chị Ly Ly, có những đêm mệt đến mức chị đã ngủ quên khi cuộc gọi còn đang dở. Mỗi ngày chị đều phải tranh thủ từng giây từng phút để mở máy tính ra làm việc. Vì vốn không quen làm việc một mình, chị đã nhờ chị Linh Nguyễn ban Chuyên môn làm cùng để vượt qua giai đoạn đó. Bởi đối với chị, chỉ cần có cảm giác rằng mọi người vẫn đang ở đó và cùng làm việc với mình, chị đã thấy được tiếp thêm động lực hơn rất nhiều.”
Hành trình của MaCers Gen 18 bước sang một chương mới với Bản Lĩnh Marketer 13, đánh dấu bước chuyển mình rõ nét nhất của thế hệ Phượng Hoàng thứ 18. Đã có những lúc mệt mỏi, những lần chùn bước, nhưng MaCers Gen 18 chưa bao giờ bỏ cuộc. Bởi, khi nhìn lại, họ thấy mình chưa bao giờ đơn độc. Bởi giữa những áp lực chồng chất, Gen 18 vẫn cùng nhau giữ vững tinh thần, cùng hướng đến mục tiêu chung bằng tất cả nhiệt huyết.

Hành trình ấy không chỉ kiến tạo dấu ấn bản lĩnh cho những Marketer trẻ, mà còn rèn giũa và lan tỏa tinh thần ấy đến mỗi MaCers. Và rồi, khi Bản Lĩnh Marketer 13 khép lại, dư âm còn lại là niềm tự hào lan tỏa, là âm hưởng kiêu hãnh khi thành công khắc nên một thành quả xứng đáng.
“Với chị, BLM 13 là giai đoạn chị all in vào Creative. Chị và các bạn hay trêu nhau là “một cổ ba tròng” vì vừa phải chạy công việc cho Đêm Chung kết, vừa tiếp nhận order từ rất nhiều bên khác nhau: từ Brand, Ban Tổ chức, Ban Đối ngoại cho tới Team Copy. Khối lượng công việc lớn cùng nhịp độ làm việc dồn dập khiến chị không ít lần căng thẳng, nhưng chính việc phải xử lý nhiều đầu việc cùng lúc đã giúp chị học cách ưu tiên, cân đối và phối hợp giữa các bên, đồng thời kỹ năng design của chị cũng đã tiến bộ rõ rệt.”
“Ở BLM, anh là thành viên của team Event và phụ trách cả mảng cơ sở vật chất. Cơ sở vật chất ở BLM là một function khá nặng, mọi người hay “né” anh mỗi khi anh bảo chuẩn bị đi bê đồ. Gần như ngày nào anh cũng phải bốc vài bạn ngẫu nhiên để cùng về nhà chị Linh Bùi bê đồ với anh. Có hôm bê đồ nặng muốn rã tay, có hôm lại vừa làm vừa trêu nhau, kể chuyện linh tinh mà quên cả mệt. Chính những khoảnh khắc giản dị, ồn ào đó khiến trải nghiệm này trở nên vui và đáng nhớ hơn rất nhiều.

Sau khoảng thời gian đó, tay anh xước xát khá nhiều,  cảm giác như vừa đi làm công nhân suốt một tuần. Nhưng đây lại là một trải nghiệm khá đáng nhớ, khi nhờ nó mà anh học được cách tính toán và kiểm soát CSVC một cách chính xác.”

“Vào đêm Chung kết BLM, anh có mời bố mẹ đến xem. Ban đầu anh sợ bố mẹ sẽ thấy chán, nhưng mẹ anh đã theo dõi rất chăm chú và còn nhắn tin trao đổi với anh về cuộc thi. Khi ấy, anh nhận ra những gì mình làm suốt một năm qua đã thực sự được bố mẹ nhìn thấy và ghi nhận. Có lẽ, bố mẹ anh cũng cảm nhận được rằng quãng thời gian anh hoạt động cùng MaC không đơn thuần chỉ là đi hoạt động ngoại khóa, mà còn là hành trình giúp anh trưởng thành hơn rất nhiều.”
Bản nhạc mang tên Tuyển thành viên 19 vang lên, mang theo những nốt ngân cuối cùng của một hành trình nhiệt huyết. Lần này, các MaCers Gen 18 đã bước sang một vai trò khác, với những trách nhiệm “lớn lao” hơn: những người sẽ trực tiếp đồng hành, dìu dắt thế hệ Phượng Hoàng kế tiếp trong những bước đi chập chững đầu tiên.

Hơn cả một kỳ Tuyển, đây còn là dịp để các MaCers Gen 18 nhìn lại hành trình suốt cả một nhiệm kỳ: từ những ngày đầu còn bỡ ngỡ với những kiến thức, nhiệm vụ mới, đến khi dần tự tin và trưởng thành hơn sau từng thử thách, trải nghiệm. Có lẽ, việc trở thành “Buddy” cũng là một cơ hội để mỗi người thấy lại hình ảnh của chính mình một năm trước, và nhận ra MaC đã giúp mình “lớn lên” nhiều đến nhường nào. Chính từ khoảnh khắc ấy, ngọn lửa nhiệt huyết cùng những giá trị mà thế hệ Phượng Hoàng thứ 18 đã cùng nhau vun đắp suốt một nhiệm kỳ sẽ lại tiếp tục được truyền trao đến các MaCers Gen 19 - những người sẽ viết tiếp câu chuyện của MaC.
“Bước vào kỳ TTV 19, chị không nghĩ mình sẽ học hỏi được nhiều, bởi chị chỉ xem đó như một project cuối cần hoàn thành và cũng không đặt quá nhiều kỳ vọng. Thế nhưng khi bắt tay vào thực hiện project, đặc biệt là khi chứng kiến bạn bè mình trong vai trò lead đã nỗ lực và đặt rất nhiều tâm huyết vào từng phần việc nhỏ, chị luôn tự nhủ phải chủ động hơn, cố gắng hơn để giúp đỡ các bạn.

Chính từ những trải nghiệm ấy, chị nhận ra sự gắn kết rõ ràng giữa các bạn với CLB, và giữa chính chị với tập thể này. Kỳ TTV cũng là thời điểm chị cảm thấy chắc chắn nhất về những quyết định tương lai của mình.”

“Lúc nhìn các em ở Brief Day, chị như thấy lại chính mình của một năm về trước. Sự đồng cảm ấy thôi thúc chị nhiều lắm, khiến chị muốn dốc hết sức, muốn đồng hành sát sao hơn chỉ để các em có được một trải nghiệm trọn vẹn nhất.

Kỷ niệm chị nhớ nhất là có một hôm, chị cùng chị Yến Nhi ở lại trường đến tận khuya để phân tích kỹ case và tìm định hướng phù hợp cho các em. Chính kỷ niệm đó đã giúp chị nhận ra mình dành cho các mentee, cho MaC nhiều tâm sức hơn mình từng nghĩ.”
 ”Lúc các em pitching xong, rất nhiều anh chị đã khóc. Nhìn các em đứng đó, anh chị như thấy lại hình ảnh của chính mình một năm về trước, cũng đã từng cháy hết mình như vậy. Khoảnh khắc ấy khiến anh chị vô cùng trân trọng những gì đã cùng nhau trải qua và biết ơn hành trình này, bởi nhờ được làm buddy của các em, anh chị vừa hiểu các buddy của mình hơn, vừa nhận ra mình đã trưởng thành như thế nào sau một năm hoạt động tại MaC.”
Sau hơn 4 tháng ấp ủ và hoàn thiện, CAMERA 05 khép lại như bản nhạc tròn đầy, nơi MaCers Gen 18 được lắng nghe và thấu hiểu câu chuyện của những cá nhân và thương hiệu dám khác biệt. Họ bước qua định kiến, kiên trì theo đuổi đam mê, định hình các cộng đồng văn hóa với hệ giá trị, niềm tin và thẩm mỹ riêng biệt. CAMERA 05 không chỉ ghi dấu nỗ lực của cả tập thể, mà còn góp phần lan tỏa những câu chuyện truyền cảm hứng, tiếp thêm động lực để người trẻ tự tin viết tiếp hành trình tương lai của mình.
“Trong suốt thời gian ở MaC, project mà chị yêu thích nhất là CAMERA 05. Đợt đó nhân lực khá ít nên mỗi người đều phải chạy song song hai team, và chính nhờ điểm đặc biệt này mà chị đã có được những trải nghiệm hết sức mới mẻ.

Chị đã cùng mọi người tham gia buổi phỏng vấn anh Jack, chị được ngồi trò chuyện suốt vài tiếng để hiểu sâu hơn về câu chuyện mà anh chia sẻ. Với chị, những cơ hội như vậy giúp chị được tiếp xúc và học hỏi từ nhiều cá tính khác biệt theo cách mà trước đây chị chưa từng nghĩ tới.

Ngoài ra, chị còn được tham gia viết bài về Venus Drag và có dịp trò chuyện cùng chị Sunny - đó là một buổi phỏng vấn để lại cho chị rất nhiều cảm xúc. Khi được cùng team kể lại câu chuyện đó qua CAMERA, chị nhận ra công việc mình đang làm mang nhiều ý nghĩa hơn mình từng nghĩ, và vì thế chị càng trân trọng những cơ hội mà MaC đã mang đến trong hành trình của chị.”
“Với anh, quá trình làm key visual cho CAMERA 05 là một trong những trải nghiệm vô cùng đáng nhớ. Trong quá trình chạy CAMERA ở khu quân sự, cứ 2-3 ngày anh lại phải nộp một bản draft hoàn toàn mới, điều đó khiến anh không ít lần nản lòng và cảm thấy nghi ngờ về bản thân mình.

Và rồi, khi chị Linh Trang nhìn thấy một bức tranh anh vẽ tặng đối tác và nhận ra nó phù hợp với định hướng của CAMERA năm nay, chị đã quyết định giao cho anh nhiệm vụ định hình visual line của dự án. Khoảnh khắc đó khiến anh thực sự cảm nhận được rằng bản thân đã được tin tưởng và công nhận. Dù quá trình thực hiện không hề dễ dàng, nhưng khi nhìn lại thành quả của mình, anh cảm thấy rất tự hào vì đã vượt qua quãng thời gian hoài nghi bản thân để tạo ra một sản phẩm chỉn chu và được nhiều người đón nhận.”